Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN LẠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN LẠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Lạ kỳ người đàn ông ngửi mùi cách 15 km biết... “Thần chết“

21-02-2012
Khi có người sắp hoặc đang chết trong bán kính 15 km, người đàn ông này sẽ ngửi thấy mùi hoặc thấy tim đập mạnh, ngực khóc thở. Vì biệt tài không ai muốn này mà dị nhân suýt bị tống vào… trại tâm thần. Ông cũng là người duy nhất ở Việt Nam mắc chứng “nghiện” đám ma đến mức nếu không đi là phát ốm.
>Nam Định: Vong hồn hiện hình trên bia mộ của dòng họ Đinh Quang
>Khu dân cư nhà nào cũng có người điên hoặc hấp hối chờ chết vì “lấn đất thiêng”?
>Khoảnh khắc văn hóa Phật giáo qua bộ phim truyền hình "Trở Về"
Chỉ cần lắng tai nghe, lấy mũi ngửi, hoặc thấy tức ngực, khó thở hay tim đập nhanh là có thể nhận biết được có một người sắp hoặc vừa qua đời cách nơi mình đứng trong bán kính khoảng 15 km. Dị nhân có khá nhiều biệt danh như “người mê đưa tiễn hồn ma”, “người trời”, “ông đưa tiễn những linh hồn” là ông Ân Văn Ninh (60 tuổi, người dân tộc Sán Dìu, ngụ thôn Đồng Giao, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang).
“Máy dự báo người chết” Ân Văn Ninh
“Máy dự báo người chết” Ân Văn Ninh
“Đại sứ” của… thần Chết
Chẳng cần dùng đến điện thoại để nhận thông tin, không được ai thông báo đến, thậm chí cả đời chưa từng một lần biết mặt người đó… nhưng oái oăm một điều là cứ người nào sinh sống trong bán kính 15 km tính từ nơi ông đứng mà sắp chết thì ông đều biết trước.
Biết rồi thì kiểu gì cũng phải mò đến dự đám tang, thế nên chẳng mấy khi ông có mặt ở nhà. Tìm đến nhà ông nhằm tìm hiểu thực hư biệt tài này thì vợ ông cười: “Ông ấy đi liền mấy hôm nay rồi. Hình như hôm nay đang ở đám ma thôn bên. Các anh chị cứ đến đâu nghe thấy kèn đám ma, lần đến đàm là gặp ông ấy”.
Quả đúng là lần theo tiếng kèn đám ma tìm đến, hỏi người nhà đám “ông Ninh đám ma có ở đây không?” thì mọi người chỉ về hướng một người đàn ông trung niên có dáng dong dỏng, đội chiếc mũ lưỡi trai, mặc bộ quần áo cáu bẩn có lẽ là do lăn lộn mấy đám liền nên chưa kịp thay.
“Dị nhân” này khi ấy đang bận túi bụi với việc rót nước mời các đoàn khách đến viếng hương hồn người chết. Khi đã vãn việc ông mới có thời gian tiếp chuyện, mở đầu câu chuyện bằng tiếng chép miệng “than thở”: “Tôi đi liền gần chục ngày nay rồi vì nhiều đám quá”.
Biệt tài của ông “phát lộ” cách đây khoảng hơn chục năm, đêm ấy khi ông đang nằm ngủ thì bỗng thấy tức ngực, bứt rứt không yên và không hiểu có “giác quan thứ sáu” hay không mà cứ dựng dậy lần mò giữa đêm đi sang xã bên.
Không hiểu có phải vì “ma xui đường, quỷ dẫn lối” hay không mà ông lần đến nhà một người chưa từng quen biết khi người ấy đang hấp hối. Giữa đêm khuya khoắt, lại trong cảnh thê lương nên những người trong nhà giật mình sợ “vãi linh hồn” khi thấy một ông lão lạ mặt lù lù hiện ra: “Ở đây có người sắp chết phải không?”.
Cứ tưởng là đêm đó bị “ma nhập” nên cả ông và mọi người đều không để ý đến chuyện ông lão “nghe” được chuyện người sắp chết cách cả chục cây số. Ai dè vài bữa sau đi làm đồng, trong khi mọi người cùng làm chẳng nghe thấy tín hiệu gì thì ông kiên quyết: “Có tiếng kèn trống ở thôn kế bên” và tiếng kèn trống đám ma cứ như đập vào tai ông, thúc giục phải đi đến đó, không đi không được. Thế là ông vất cày cuốc, tìm sang đám ma để giúp người ta.
Từ hôm đó ông bỗng dưng sinh ra cái tật là luôn phải “lắng nghe” tiếng đám ma, không muốn nghe thì cũng như có người bắt phải nghe. Hễ cứ có ai mất là như có người xui  khiến ông phải nghe bằng được tiếng kèn, tiếng trống.
Thời gian đầu, khi muốn nghe được ông phải trèo lên cây xoài đầu nhà để nhận biết được. Nhưng càng ngày “trình độ” của ông càng cao, một hai năm sau ông chỉ cần áp tai xuống giường, hay vểnh tai chăm chú một lát là có thể nhận ra chỗ có đám.
Mấy năm gần đây thì ông không phải nghe nữa mà ông dùng mũi ngửi là biết được có người sắp hoặc vừa chết, hoặc cảm nhận được điều đó khi ông thấy tim mình đập nhanh hơn, hơi tức ngực hơn. Thậm chí “giác quan thứ sáu” của ông còn cho phép ông cảm nhận được thời khắc mà người ta sắp đi vào cõi vĩnh hằng như lời ông nói.
Khoảng cách biết được người sắp chết của ông cũng thật đáng nể: Hàng chục cây số. Ông lão có vẻ “tự hào”: “Đám xa nhất tôi phát hiện cách nhà tôi ở khoảng 15 km”. Nghe có vẻ khó tin nhưng khi hỏi những người dân nơi đây thì họ đều công nhận đó là sự thật 100% và ông cũng chẳng có lý do gì để “nổ”. Hãi hùng hơn nữa khi ông lão còn “bật mí” rằng khi nghe “có biến”, ông còn đoán được người sắp chết khoảng bao nhiêu tuổi, nguyên nhân chết.
 
Bí ẩn chưa thể giải mã
Nếu “trình độ” như vậy mà đem so với những nhà ngoại cảm, chắc ông Ninh sẽ không hề thua kém, thậm chí còn có thể “trội” hơn. Có điều ông không dùng khả năng của mình để lừa bịp người khác hay hành nghề cúng bái mà ngược lại, ông lại tự nhận mình là người rất duy vật khi không tin vào ma quỷ. Lời nguyên văn của ông: “Tôi không tin là có ma quỷ nào. Nếu tin là có thật thì tôi cũng chẳng dám đi đêm hôm như thế làm gì, hoặc tôi đã bị ma quỷ “vật” chết lâu rồi”.
Lý giải về khả năng “nghe”, “ngửi” được người sắp chết của ông Ninh, nhiều người “đoán già đoán non” rằng có thể người sắp chết có tiết ra một thứ chất đặc biệt nào đấy, hoặc phát ra một thứ sóng “siêu âm siêu từ” gì đó và cơ thể ông Ninh lại có một bộ phận giống như chiếc “máy thu” nên hai bên nhận ra nhau; cũng có người mê tín cho rằng ông Ninh bị “trời đày” nên mới phải chuyên “đưa tiễn âm hồn” như thế. Nói về chuyện này, dị nhân thuật lại: “Không biết do có phải trước kia bố mẹ tôi luôn bảo tôi là “lớn lên mày sẽ bị trời đày” hay không mà bây giờ tôi như vậy?”.
Còn có một chi tiết khác người dân vẫn băn khoăn không biết có phải vì chuyện này mà ông “bất thường” như thế không? Được biết ông Ninh là một cựu chiến binh, vào chiến trường miền Nam chiến đấu năm 1972, đến năm 1975 thì xuất ngũ. Về nhà ông lấy vợ, sinh con nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn theo đuổi người lính này khi hai đứa con đầu của ông bị nhiễm chất độc màu da cam, hai người con sau rất may mắn không ảnh hưởng gì.
Thế nên vợ ông đôi khi mới vẩn vơ ngồi tự hỏi: “Không biết có phải do chất độc màu da cam làm ảnh hưởng đến tâm trí của ông ấy hay không mà “lộ” ra cái biệt tài chẳng giống ai như thế?”.
Thời gian đầu khi “tinh hao mới phát tiết”, vợ con thấy ông gàn dở như vậy đã phản đối kịch liệt, không cho dự đoán người chết hay bén mảng đến đám ma nào, nhưng cứ như phản xạ của cơ thể, ông không nghĩ đến thì những “dự báo” vẫn cứ ập đến u u trong đầu. Thấy ông “dở hơi” quá, vợ con ông còn định “lập mưu” tống ông đi bệnh viện tâm thần.
Cũng chẳng trách được vợ con vì gọi là “biệt tài” thì phải có lợi như đoán… xổ số ngày mai về số gì, xem tướng số xem hậu vận ra sao, đằng này lại đi dự đoán cái tai ương đen đủi nhất trên đời là cái chết; mà khổ nỗi “đoán lần nào trúng lần ấy”.
Biết được ý định của vợ nên ông hết thủ thỉ chứng minh mình hoàn toàn bình thường, rồi “lên gân” nhất quyết không đi, khẳng định mình không có vấn đề về tâm thần. Theo dõi mọi sinh hoạt của ông thấy vẫn bình thường, có mỗi bất thường là mê… đám ma nên mọi người dẫn cũng đành chịu, mặc kệ ông với “đam mê” độc nhất vô nhị.
 
“Nghề” bất đắc dĩ không công
Cũng vì cái biệt tài “chẳng ai muốn có” này mà từ khoảng hơn chục năm nay, ở những khu vực gần xã Quý Sơn khoảng hơn chục cây số, khi nhà ai không may có người xấu số qua đời thì đều thấy một người đàn ông tuổi ngoài ngũ tuần xuất hiện. Mà có khi ông còn đến sớm hơn cả những con cháu trong nhà để giúp nhà có người qua đời những công việc tang ma.
Hình ảnh ông Ninh có mặt trong mọi đám tang tại địa phương đã quá quen thuộc với những người dân nơi đây. Đến mức thậm chí nếu thấy vắng mặt ông trong bất kỳ một đám nào đó thì đó mới là một chuyện lạ, có thể là do ông bị ốm nặng không đi được, hoặc nhiều đám ma quá nên “chạy sô” không kịp.
Tham dự đám ma là “nghề” của ông, thậm chí còn được coi là “nghề chính” vì ngoài đi đám ma thì hầu như ông chẳng còn làm gì được, thời gian “phục vụ” đám đã chiếm phần lớn thời gian, lấy đâu thời gian đi làm vườn tược, đồng áng. Điểm lạ của “nghề” này là không có một đồng tiền công, không một mục đích vụ lợi nhỏ nhất nào.
Ngoài lý do đi nhiều thành “mê”, còn một lý do khác theo lời ông tâm sự là “không đi không được”: “Biết có người sắp chết, biết đang có đám ma mà không đi được thì trong lòng nóng như lửa đốt, buồn bực đứng ngồi không yên, thậm chí còn sinh ra ốm đau”. “Thành quả” của ông sau khi “phục vụ” những đám ma là ông cảm thấy khỏe ra, tâm hồn thanh thản lạ thường. Thế nên đôi lúc mắc “bệnh nghề nghiệp”, không có đám ma lại… thấy nhớ.
Sau khi là “đại sứ của thần Chết”, công việc tiếp theo của ông sẽ là chân “lon ton” phục vụ đám ma, có thể làm bất kỳ công việc nào của nhà đám: Thay thợ kèn đánh trống, đánh “tùng bèng” để đưa tiễn người chết, trông coi bàn thờ bát hương của người chết cho hương lửa không khi nào tắt suốt mấy ngày tang lễ…
Đến đám ma nào ông cũng nhiệt tình như đám ma nào, người lạ không biết chuyện cứ ngỡ ông phải là người ruột thịt trong gia đình người chết: Ông kê bàn ghế, đun nước uống, pha chè mời khách; đêm đến thì ông không ngủ mà thức trông đồ đạc, bàn ghế, trông xe cho gia chủ trong lúc tang gia bối rối sơ xuất…
Đám nào được ông giúp thì gia chủ luôn yên tâm về việc tiếp khách không lo thất lễ, đồ đạc không bao giờ sợ mất mát. Ông giúp đến khi nào gia đình họ hàng đưa người quá cố về nơi “an nghỉ cuối cùng” thì mới về nhà nghỉ; hoặc lại “chạy sô” đến một đám ma khác trong vùng.
Dù sao thì khả năng dự báo… người chết của ông Ninh cũng thường chỉ dừng lại ở “ngưỡng” dự đoán những người bệnh tật, hoặc ốm yếu sắp chết chứ không dự đoán những cái chết “bất đắc kỳ tử”, thế nên may mắn là ông chưa từng bị ai… đánh hay bị người địa phương xa lánh. Ngược lại công việc và biệt tài của ông còn được người dân địa phương cảm ơn và quý trọng vì đã giúp họ bớt được phần nào nỗi đau khi người thân nằm xuống.
“Sinh – lão – bệnh – tử là quy luật của cuộc đời, ông ấy có dự báo trước hay không dự báo trước thì chuyện người bệnh tật rồi chết cũng sẽ xảy ra. Mà chắc chắn người chết cũng được an ủi phần nào khi nhắm mắt xuôi tay mà lại có một người không thân thích giúp đỡ nhiệt tình như vậy”, một người dân địa phương trải lòng.
Và cái biệt danh “đại sứ của thần Chết” cũng chỉ là cách nói vui của bà con khi nhắc về ông Ninh, không ai coi ông là người “có vấn đề” mà còn coi “hành động của ông là một hành động nhân văn, chia sẻ nỗi đau thương”.
Thế giới từng có trường hợp mèo dự báo người chết
David Dosa, một giáo sư, bác sĩ tại trường đại học Brown đã cung cấp cho thế giới một thông tin vô cùng kỳ lạ về chú mèo Oscar, một chú mèo của viện dưỡng lão tại New England có khả năng đặc biệt dự đoán được những bệnh nhân sắp qua đời.
Oscar là một con mèo không thích hòa đồng, nó được trung tâm Điều dưỡng và Phục hồi chức năng Steere House tại Providence, Rhode Island (nơi chuyên điều trị và chăm sóc cho những người bị chứng mất trí nhớ trầm trọng) nhận nuôi nhiều năm trước đây và nó đã dự đoán chính xác 50 trường hợp người sắp chết cho đến thời điểm năm 2007.
Kể từ đó, con số dự đoán về số người chết của Oscar tăng lên gấp đôi và không một ai còn cho rằng, điều này chỉ là sự may mắn.
Hàng ngày, Oscar thường lang thang dọc hành lang từ phòng này sang phòng khác để tìm kiếm và ngồi bênh cạnh những bệnh nhân chỉ còn sống được vài giờ. Thậm chí, nó còn đứng bên ngoài căn phòng mà có bệnh nhân sắp chết để cào cửa đòi vào bên trong.
Có một lần, một y tá đã đặt mèo Oscar lên giường một bệnh nhân đang bị ốm rất nặng mà các bác sĩ đều cho rằng ông ta sắp chết.
Bỗng nhiên, Oscar nhảy sang giường và ngồi bên cạnh một bệnh nhân ở phòng khác. Và quả không ngoài dự tính của chú mèo này, người bệnh nhân thứ hai đã chết vào tối hôm đó. Còn bệnh nhân đầu tiên mà các bác sĩ dự đoán vẫn cầm cự sống tiếp thêm được hai ngày nữa rồi mới mất.
Tiến sĩ Dosa và các nhân viên khác đều tin tưởng vào khả năng tiên đoán của Oscar. Khi thấy chú mèo này ngồi bên cạnh một bệnh nhân, ngay lập tức, họ sẽ gửi thông báo đến gia đình bệnh nhân đó.
Theo vị tiến sĩ này: "Oscar không giống như những con mèo ham chơi khác. Nó không để lãng phí thời gian bất cứ một phút nào. Nó chỉ dành cho mình khoảng 2 phút cho việc ăn uống, rồi ngay sau đó, lại tiếp tục “công việc” tìm kiếm những người sắp trút hơi thở cuối cùng. Oscar là một món quà kỳ lạ mà thượng đế đã ban tặng cho viện dưỡng lão".
Tuy nhiên, ông không có một lời giải thích nào chắc chắn nào về hành vi kỳ lạ này của chú mèo. Ông cho rằng, Oscar còn thính hơn cả những chú chó, nó có thể ngửi thấy mùi của các bệnh nhân ung thư, phát hiện ra chất Xeton (một loại hóa chất tiết ra từ các tế bào chết).
Giờ đây Oscar đã trở thành một người bạn thân thiết của các bệnh nhân và các y bác sĩ trong viên. Nó như một nguồn động viên và an ủi đối với mọi người. Chú mèo còn được bạn bè, gia đình các bệnh nhân khen ngợi hết lời. "Mọi người đều cảm thấy thoải mái và biết ơn Oscar mặc dù chú mèo này mang tới tin buồn cho họ", chủ nhân con mèo nói.
Thu Phương
Nhóm PV - Theo phapluatvn

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

“Dị nhân” Nguyễn Vũ Tuấn Anh dự báo năm Nhâm Thìn

<><> <> <><> <> <><> <> <><> <>
<><> <> <><> <>
<><> <> <><> <>
<><> <> <><> <>
26.01.2012 11:44

<><> <> <><> <><><> <> <><> <> <><> <><><> <> <><> <>
Xem hình


Cùng với chuyên mục dự báo năm Nhâm Thìn, ông sẽ đưa ra những nhận định về hiện tượng “ngày tận thế”.
Qua 4 năm Mậu Tý (2008), Kỷ Sửu (2009), Canh Dần (2010), Tân Mão (2011), bạn đọc đã có những chiêm nghiệm thú vị với những dự báo đáng ngạc nhiên, chính xác của nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh - Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Lý học Đông phương (Hội Nghiên cứu Phát triển Khoa học Việt Nam - Đông Nam Á).
Năm nay, cùng với chuyên mục dự báo năm Nhâm Thìn, ông sẽ đưa ra những nhận định về hiện tượng “ngày tận thế” đang khiến loài người trên trái đất xôn xao suốt thời gian qua.
Lũ lụt, hạn hán
<><> <> <><> <><><> <> <><> <><><> <>
Về các vấn đề xã hội, khoa học, giáo dục


> Quẻ “Tử Lưu Niên”, vấn đề liên quan đến tệ nạn xã hội sẽ được cộng đồng lưu ý, chú ý hơn.
Ngày càng nhiều người dân có nhận thức và mong muốn loại bỏ những vấn đề và ứng xử không phù hợp với đời sống văn hóa – xã hội của Việt Nam.
Cuối năm 2012 sang 2013, sẽ có nhiều ý kiến và giải pháp được đưa ra để khắc phục.


> Khoa học kỹ thuật, giáo dục sẽ có những đột phá vào cuối năm 2012 và năm 2013.
Với quẻ “Kinh Tốc Hỷ”, cuối năm 2012 Việt Nam sẽ có nhiều tác phẩm, nhiều sự sáng tạo nổi tiếng được thế giới chú ý.
Xin ông cho biết dự báo chung về năm 2012?
- Nếu năm 2011, thiên tai của thế giới nặng về lụt lội (năm 2011, ông đã dự báo về thiên tai là động đất, lũ lụt, hạn hán, mưa bão, cháy nổ - PV) thì năm 2012 mối lo này vẫn giữ nguyên song lại kèm theo hạn hán nặng. 
Mặc dù các quốc gia đều cố gắng nhưng năm tới các vụ liên quan đến mất an toàn vệ sinh an toàn thực phẩm vẫn không giảm mà còn nặng hơn. Các bệnh về máu huyết, bệnh lạ tiếp tục xuất hiện.
Những tác động của con người tới thiên nhiên (như phá rừng, xây đập, làm thủy điện thiếu tính toán) bắt đầu gây hậu quả nghiêm trọng.
Vậy tình hình kinh tế - xã hội của thế giới sẽ diễn ra như thế nào trong năm nay, thưa ông?
- Trước hết tôi muốn nói đến vấn đề mọi người quan tâm là khủng hoảng kinh tế. Điểm qua những dự báo của tôi từ 2008 đến nay, có thể hình dung đường đi của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu này như sau: 
Nếu năm 2008 là khủng hoảng của các “đại gia” thì đến năm 2009 – kinh tế có vẻ phục hồi nhưng thực ra là đem của để dành ra ăn. 
Đến năm 2010, khủng hoảng này đã ở “cấp nhà nước” – nhiều quốc gia bị tác động xấu từ khủng hoảng. 
Năm 2011 khủng hoảng mang tính xã hội, gây nên bất ổn xã hội.
Đến 2012, mọi người sẽ cảm thấy khủng hoảng rõ nét hơn và ảnh hưởng đến từng căn nhà. Tuy nhiên, tôi nhấn mạnh ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng này không nặng nề như cuộc khủng hoảng năm 1936 (gây đói kém, thê lương). Nó sẽ kéo theo các vấn đề như giá vàng, chứng khoán, bất động sản vẫn rất ảm đạm.
Năm 2012, theo phương pháp của Lạc Việt độn toán, quẻ chủ cho năm 2012 này là Hưu Tốc Hỷ kết hợp với Sinh Xích Khẩu. Tình trạng của thế giới nằm chấp chới giữa hai quẻ, điều kiện môi trường không thuận lợi: 
Cố gắng khắc phục hoàn cảnh nhưng không có sự nhất quán nên không đạt được mục đích. Mặc dù con người hết sức cố gắng để khắc phục tình trạng này nhưng do tham vọng và quyền lợi riêng của mình nên các nước không đạt được sự đồng thuận, không có chiến lược chung toàn cầu để giải quyết được khủng hoảng.
Năm nay, những xáo trộn về mặt xã hội xuất hiện nặng nề hơn ở nhiều nước trên thế giới. Mặc dầu có nhiều sáng kiến, giải pháp nhưng vì không đạt được đồng thuận nên những cuộc biểu tình, đình công xảy ra nhiều nước trên thế giới.
Bên cạnh đó, nhân loại nên đề phòng sẽ có cuộc chiến cấp quốc gia (giữa nước này với nước khác) xảy ra – tập trung ở khu Trung Đông, Tây Tây Bắc của bán cầu.
<><> <> <><> <><><> <> <><> <><><> <>
Đầu tư  nước ngoài tăng
<><> <> <><> <><><> <> <><> <><><> <>
Dự báo gì về đối nội, đối ngoại ở Việt Nam


> Tôi đã dự báo năm 2011, Việt Nam sẽ thành công về mặt đối ngoại và thực tế đã chứng minh điều đó.
Năm 2012 nên tiếp tục phát huy, đây là lợi thế, đem lại tốt đẹp về kinh tế và là yếu tố để tránh va chạm không cần thiết.


> Những tham vọng để cải thiện kinh tế đã có từ năm 2011 sẽ được thực hiện và bắt đầu có giải pháp cụ thể vào năm nay.
Vẫn còn ý kiến trái chiều nên kết quả chưa được như ý muốn. Do đó cần cân nhắc kỹ, cần lấy ý kiến đồng thuận của nhiều người trước khi thực hiện.
Trong bối cảnh chung của thế giới, ông có dự báo gì cho vấn đề kinh tế của Việt Nam?
- Nền kinh tế của Việt Nam vẫn phát triển bình thường nhưng tăng trưởng GDP không cao. Quẻ “Thương Tiểu Cát” là một quẻ thuần mộc. Hành mộc vẫn bảo đảm sự tăng trưởng, nhưng vì nằm trong quẻ chủ Sinh Xích Khẩu (kim khắc mộc) nên không được như ý mình.
Tuy nhiên, trong bối cảnh của thế giới đang khủng hoảng ta vẫn có thể thấy đây là một sự thắng lợi. Tuy nhiên, vẫn phải đề phòng lạm phát có thể lên cao hơn năm 2011.
Đầu tư nước ngoài vào Việt Nam sẽ tăng lên rất nhiều so với năm ngoái, vì các nhà đầu tư họ tìm thấy sự ổn định tại đây. Tuy nhiên, phải có kế hoạch và sự cân nhắc để nhận sự đầu tư thì mới đạt được hiệu quả bền vững lâu dài.
Về tài chính tiền tệ, “Đỗ Vô Vong” gặp “Sinh Xích Khẩu” vì là mộc yếu, hỏa mạnh nên không thể tạo ra đám lửa lớn được.
 
Nó chỉ mang lại điều kiện chứ chưa thể tạo kết quả tốt, nếu không biết cách chi tiêu thì sẽ rơi vào tình trạng “bóc ngắn, cắn dài”.
Do đó, cần có người kiên quyết, chịu trách nhiệm trong lĩnh vực này, tránh sự bàn luận theo kiểu “bàn ra tán vào” mà không đưa ra được quyết định cụ thể.
Ngành ngân hàng năm nay sẽ gặp khó khăn do mất cân đối giữa cho vay, huy động vốn và nội lực. Dự báo sẽ có những ngân hàng bị xáo trộn, thậm chí một số ngân hàng nhỏ lẻ, tư nhân có thể phải ngừng hoạt động.
Nên phát triển thế mạnh về du lịch
Vậy ông dự báo xu hướng gì cho bất động sản trong năm nay sẽ như thế nào?
- Năm 2011, về bất động sản người ta thấy có còn vài tia sáng, đốm lửa thì năm nay chỉ là le lói, chực tắt. Hoạt động bất động sản nếu còn thì chỉ mang tính chất giới hạn do nhu cầu của người thực sự cần nhà ở hoặc mua đi bán lại chứ không mang tính chất quy mô lớn như trước đây.
Bất động sản sẽ theo hướng nhu cầu thực sự của cá nhân, điều đó giúp hạ tầng cơ sở tương đối ổn định. Các dự án xây dựng lớn không phát triển được, không hiệu quả. Kiểu xây đại trà, ồ ạt sẽ “chết” hẳn.
Nên có quy hoạch tổng thể của quốc gia rồi mới quy hoạch đến từng địa phương. Từng địa phương cần quy hoạch tổng thể rồi mới chi tiết đến các quận, huyện, phường, xã.
Còn các kênh đầu tư khác như vàng và chứng khoán thì sao?
- Thời gian qua, vàng rất “thăng trầm”, có lúc nhích từng tí một, có lúc lao lên rất cao rồi lại rớt mạnh xuống. Trong bối cảnh kinh tế của năm nay, nếu vàng được coi là kênh đầu tư an toàn theo tâm lý của người dân thì kinh tế gần như trì trệ.
Còn nếu các quốc gia, các quỹ đầu tư, cả thế giới lao vào giữ vàng thì cái riêng bảo đảm được, song cái chung thì chết - có nghĩa là nền kinh tế bị “chết”. Vì vàng cất đi thì giá trị của nó sẽ tương đương như một “hòn đá, khúc củi”, kinh tế sẽ không phát triển.
Phải có chính sách vĩ mô để huy động vàng trong dân chúng để duy trì sản xuất và mở rộng. Các quốc gia phải nên nhìn nhau, tránh tâm lý “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”, khiến nền kinh tế càng khó khăn hơn. Chứng khoán thì rất khó hi vọng, có thể hình dung là “đánh xuống”, chứ không phải là “đánh lên”.
Theo ông, Việt Nam có thể trông chờ vào kênh đầu tư nào trong năm nay?
- Năm nay nên phát triển mạnh về du lịch vì du lịch và văn hóa là thế mạnh của chúng ta. Việt Nam sẽ là điểm đến của du khách không chỉ với những cảnh quan đẹp nổi bật mà còn có sự thu hút của nền văn hóa, sự hiểu biết (tri thức). Do đó, cần có quy hoạch, quy trình cụ thể bảo tồn di sản văn hóa vật thể và phi vật thể.
Đề phòng cả về hạn hán lẫn lũ lụt
Theo dự báo của ông, thiên tai, dịch bệnh của năm Nhâm Thìn sẽ có diễn biến như thế nào?
- Thiên tai Việt Nam so với thế giới vẫn là nhẹ, vùng miền Trung – Trung Nam Bộ dễ bị thiên tai nặng nề nhất. Nên đề phòng về cả hạn hán lẫn lũ lụt; đề phòng hậu quả của bão lũ, đặc biệt là vào tháng 8 và tháng 9.
Về dịch bệnh cần đề phòng các bệnh về hô hấp, tiêu hóa, máu huyết. Xuất hiện thêm các bệnh lạ.
Vậy có ảnh hưởng gì đến cây trồng, vật nuôi, an toàn vệ sinh thực phẩm?
 - Nông nghiệp phát triển, Khai Xích Khẩu –  những nơi hoang hóa được phục hồi, vẫn đảm bảo an ninh lương thực. Cây công nghiệp, ăn trái phát triển, cây lấy gỗ thì ngược lại.
Tuy nhiên, trong bối cảnh vấn đề lương thực thực phẩm thế giới rất xáo trộn, giá gạo lên cao nên Việt Nam cần lưu ý bảo đảm về an ninh lương thực. Việc xuất khẩu tùy vào tình hình thực tế cho phù hợp ở thời điểm “thóc cao gạo kém” này.
Đối với diễn biến của dịch bệnh liên quan đến đường hô hấp, tiêu hóa nên vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm rất cần có những biện pháp quyết liệt hơn cùng với ý thức cao của người dân trong việc chấp hành đảm bảo an toàn cho mình và cộng đồng.
 Trân trọng cảm ơn ông!
<><> <> <><> <><><> <> <><> <><><> <>
Về dự báo “ngày tận thế” 2012, nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh: Thế giới cần cảnh giác với “dự báo giả”
 
<><> <> <><> <><><> <> <><> <><><> <>
Nền văn minh Maya có bộ lịch kéo dài 5.000 năm và kết thúc vào ngày 21/12/2012. Khi xem xét lại người ta thấy rằng, sự thật là họ chỉ để lại bộ lịch như vậy chứ không để lại lời tiên tri nào cả.
 Nhưng các nhà nghiên cứu lại đặt ra vấn đề rằng đây chính là kết thúc một chu kỳ, đồng thời nó cũng trùng hợp với một số nghiên cứu cho rằng vào thời điểm này 9 hành tinh trong Thái dương hệ (mặt trời, trái đất, mặt trăng, sao thổ, sao kim, hải diêm vương…) thẳng hàng và thẳng với tâm của Thiên hà và sẽ có sự xáo trộn rất lớn.
Theo tôi, trên Trái đất từng xuất hiện một nền văn minh toàn cầu – tôi đặt tên là Atlantic. Nền văn minh này bị sụp đổ do một trận đại hồng thủy, dấu ấn của nó là các kim tự tháp nằm rải rác trên khắp trái đất.
Nền văn minh Maya là hậu duệ của nền văn minh này chứ không phải là xuất hiện ở thế kỷ thứ 3, thứ 9 hay 10 như một số người nói. Dấu ấn của nền văn minh Maya là ở châu Mỹ. Họ phát minh ra bộ lịch Maya kéo dài với một chu kỳ là 5.000 năm và đến này 21/12/2012 là hết.
Nội dung chỉ có vậy nhưng nhiều nhà nghiên cứu, tâm linh, khoa học nhảy vào tìm hiểu tại sao lại như vậy, đến ngày này lại kết thúc trong khi nền văn minh Maya đã kết thúc từ lâu mà bộ lịch còn tồn tại đến ngày này.
Người ta mới đặt ra ngày tận thế - họ dựa vào sự tồn tại của bộ lịch chứ không phải là người Maya tiên tri như thế. Kết hợp với hiện tượng thiên văn đã được dự báo, người ta suy luận sẽ có biến cố rất lớn. Nhưng theo lý học Đông phương, thời điểm đó không có vấn đề gì cả.
Tất cả mọi vật từ nhỏ đến lớn đều có sự tương tác với nhau, tất nhiên vị trí khác nhau sẽ có sự tương tác khác nhau. Khi 9 hành tinh trên một đường thẳng, sự tương tác có khả năng mạnh và chỉ xảy ra nhất thời, trong một khoảng thời gian cực nhanh mà Trái đất và các hành tình khác chuyển động rất nhanh. Khoảnh khắc thẳng hàng của 9 hành tinh đó là rất ngắn.
 Đương nhiên sẽ có lực tương tác rất mạnh, trong khoảnh khắc đó và không thể gây biến động để trở thành “ngày tận thế”, nó thoảng qua như một cơn chóng mặt, nó sẽ tác động đến từng tế vi của cấu trúc vật chất trên Trái đất và sự ảnh hưởng của nó sẽ khác nhau ở mỗi một địa điểm trên Trái đất.
Theo quan điểm của lý học Đông phương, đó không phải là ngày tận thế. Tôi từng nói trên diễn đàn của mình là vào đúng ngày đó, “tôi sẽ mời các vị đi nhậu và tôi trả tiền”.
 Nói điều đó không có nghĩa là không thừa nhận rằng có sự tương tác giữa các hành tinh thẳng hàng và trùng tâm với tâm thái dương hệ. Ảnh hưởng của vũ trụ không phải là tác động ngay mà nó sẽ thông qua cấu trúc vật chất của Thái dương hệ, Trái đất rồi mới tới con người.
 Nhưng giá trị tương tác ấy không phải là ngay lập tức, mà sẽ ảnh hưởng vào những năm sau, vì vậy, để đến 2013 hẵng tính. Còn tôi có một đảm bảo là đúng sau 0 giờ của ngày 21/12/2012 tôi sẽ post ảnh vừa ngồi nhậu với một ai đó để chứng minh rằng đó không phải là “ngày tận thế”.
Có thể nói, “ngày tận thế” theo lịch của người Maya là sự suy luận. Ngay một người tiên tri rất nổi tiếng trên thế giới là bà Vanga cũng không hề nói tới “ngày tận thế” này. Trước nay vẫn có người mượn danh của bà để dự báo này nọ.
Thế giới cần cảnh giác với những lời dự báo giả và những kẻ giả danh “mượn” lời của một nhà tiên tri nổi tiếng nào đó. Một số nhà tiên tri trên thế giới như: Nostramudam hay ở Việt Nam có Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm họ chỉ nói ra một số hình tượng và con người suy luận nhiều ý kiến khác nhau từ những hình tượng ấy.
Cuối cùng vẫn là cái nhìn của thế nhân trước một nhận định của một nhà tiên tri. Ngay cả bài thơ nói là “sấm” của Trạng Trình cũng có nhiều chi tiết phải khiến ta băn khoăn vì có nhiều ngôn từ mang tính Nam Bộ cận đại, trong khi ông lại là người Bắc, thời đó miền Nam chưa mở mang để ông “Nam tiến”. Tôi nghĩ do nhiều người thêm thắt vào để nói về một hiện tượng mà người ta muốn giải thích.
 Mai Việt ghi
 Bài viết này được đăng chỉ với tính chất giải trí
>>
Tại sao năm 2012 không phải là tận thế?
Giáo sư Trịnh Xuân Thuận nói về Khoa học và Phật giáo ... gốc Việt "Tôi không tin vào tin đồn này ngày tận... >>Ngày tận thế: Thực hư sấm Maya 2012 Tôi biết, trước hết, khía...
GS Trịnh Xuân Thuận cho biết ông tin vào linh hồn ... sư thiên văn gốc Việt "Tôi không tin vào tin đồn này ngày tận thế năm 2012 " >>Ngày tận thế: Thực hư sấm Maya 2012 Trước ...
Giáo sư thiên văn gốc Việt "Tôi không tin vào tin đồn này ngày tận thế năm 2012 " ... vực thiên văn Trịnh Xuân Thuận, chia sẻ quan điểm về ngày tận thế, cũng như cung cấp nhiều thông tin bổ ích về khoa học vũ...
Chuyện về sư tổ sáng lập dòng thiền Vô Ngôn Thông nổi danh Việt Nam ... Từ Cảm Thành sống ở thế kỷ thứ 9 cho tới tận thế kỷ thứ 13, thiền phái Vô Ngôn Thông trở thành một trong những...
Ngày tận thế: Thực hư sấm Maya 2012 ... của người Maya, sẽ có những thay đổi lớn lao, thậm chí là tận thế, vào ngày thứ sáu 21-12-2012. Tuy nhiên, NASA đã bác bỏ...
Người trong cuộc: Con tôi là nạn nhân của hội “chờ ngày tận thế” au bài viết Thâm nhập hội “chờ ngày tận thế”, rất nhiều bạn đọc bức xúc phản ảnh có người thân, con cháu tham gia...
Thâm nhập hội “chờ ngày tận thế” ... người bán đất, nhà cửa, bỏ học... đến với nhau chờ ngày tận thế và được lên thiên đàng! Thực tế ra sao? Phóng viên...
Chuyện ly kỳ về 'sấm truyền' của Nostradamus ... bợm, hoặc là tay sai của quỷ Satan. Nhưng điều kỳ lạ đến tận thế kỷ 21, người ta vẫn đối chiếu những sự việc vừa...
Chữ Vạn 卐 viết thế nào cho đúng ... trái ngược nhau, ai cũng có lý cả, nên dầu cãi nhau cho đến tận thế thì không ai thắng ai và cũng không ai thua ai. Nhưng chân...
Bí ẩn ngày tận thế: Sách cổ và các nhà tiên tri Bộ phim bom tấn "Ngày tận thế 2012" của đạo diễn Roland Emmerich thực hiện vào năm 2009 đã khiến nhiều người đặt ra câu...
Bắc bán cầu bị hủy diệt trong năm nay? ... thời gian từ ngày 21 đến ngày 23-12 sẽ là thời điểm tận thế của thế giới. Trái đất, mặt trời và lỗ đen trong dải ngân...
Tiên tri dự đoán về hiểm họa năm 2014 và 2016? ... Thậm chí, một số người bị ám ảnh bởi bộ phim: “Ngày tận thế năm 2012” bèn suy luận ngày 1/12/2012 sẽ là ngày tàn của...
Tin nhảm ngày tận thế ... trong nhiều ngày nay luôn “bội thực” tin đồn về ngày tận thế của cư dân mạng. Các kiểu status cám cảnh như “2012… huhu” ...
Tôn giáo giúp người Nhật như thế nào sau thảm họa vừa qua?
... ra: từ cộng nghiệp sinh ra thiên tai như là dấu hiệu của ngày tận thế.” Jimmy Yu, giáo sư Phật giáo và Trung Hoa học của...

Đầu năm đi chùa ... ta. Chẳng hạn như là: những lời tiên tri, về ngày tận thế, đã từng làm cho, bao nhiêu con người, nhẹ dạ dễ tin, nơi...
Dọn kho ăn tết ... mất!  Lúc đó mọi người, không ai còn sợ, chuyện nhảm tận thế, vào năm 2000, hoặc năm nào khác. Tại sao như...
Tương lai của Malaysia qua lời "thầy bói" ... như giới nhà đất dự đoán. Thứ hai là sẽ không có “Ngày tận thế” vào năm 2012 như trong bộ phim giả tưởng có tựa...
Đạo Phật Giúp Gì Cho Tình Yêu Đôi Lứa? ... biết bao nhiêu khổ đau và còn kéo lê, chắc chắn cho đến ngày tận thế. - Nước mắt mà tình yêu ngang trái đem đến...
Những Tập Tục Kỳ Lạ Ở Một Số Địa Phương ... một lăng mộ đá, ngồi xếp hình đài sen và chờ đến ngày tận thế. Tu sỹ này đánh chuông hàng ngày để báo hiệu cho các...
Thiếu lâm tự - Thái sơn bắc đẩu ... năm suốt qua các đời Đường, Tống, Nguyên, Minh tới mãi tận thế kỷ thứ 17 khi Trung Hoa rơi vào vòng thống trị của người...
Hãy Cứu Vãn Nguy Cơ Thế Giới ... thiên lý, thì thế giới đã bị hủy diệt, tức là đã có ngày tận thế. Làm sao để thế giới không bị hủy diệt? Phải cải...
MÔI TRƯỜNG: ĐIỀU NÀY ĐÁNH DẤU BƯỚC CHUYỂN BIẾN TRONG TÍNH TỰ NHIÊN CỦA NHÂN LOẠI ... đã làm những tiên đoán về ngày phán quyết cuối cùng (ngày tận thế). Điều gì ngạc nhiên về những quốc gia hành động...
10 bí ẩn thú vị nhất của các nền văn minh đã mất (Phần 1) ... Maya Có nhiều người hiện nay tin rằng, “ngày tận thế” của nhân loại trên Trái Đất chúng ta sẽ là ngày 21/12/2012....
Hà Thư/ giadinh.net.vn

Rùng mình phát hiện hồn ma của mẹ trong ảnh

01.02.2012 15:07
Xem hình
Một người phụ nữ bí ẩn đã xuất hiện trong bức ảnh chụp nhà trọ Meadowbank ở Anh trước khi ngôi nhà bị phá hủy.
Ông David Grimshaw đã bị sốc nhìn thấy sự xuất hiện của “người bí ẩn” trên bức ảnh chụp một ngôi nhà trọ cũ. David chắc chắn rằng, hình ảnh đó chính là mẹ ông, người đã qua đời ở tuổi 87 vào năm ngoái.

Người phụ nữ bí ẩn xuất hiện trong bức ảnh chụp nhà trọ Meadowbank
ở Kendal, Cumbria, Anh trước khi
ngôi nhà bị phá hủy.

Được biết, khi còn sống, bà Frances - mẹ của David từng làm việc tại nhà trọ có tên Meadowbank ở Kendal, Cumbria, nước Anh. Ngôi nhà này được xây dựng từ thời nữ hoàng Victoria và hiện đã bị phá hủy. Ông David nói: “Chắc chắn đó là mẹ tôi, không ai có thể giống mẹ tôi như thế. Bạn có thể thấy bà đeo đôi khuyên tai lớn và mặc một chiếc váy.”

David Grimshaw chắc chắn rằng, hình ảnh đó chính là mẹ ông, người đã qua đời ở tuổi 87 vào năm ngoái.

Ông David đã nhận được bức ảnh này từ Robert Johnson, một người trong nhóm công nhân thực hiện việc phá hủy ngôi nhà. Robert kể lại, anh đã chụp lại những hình ảnh cuối cùng của ngôi nhà trước khi nó bị phá hủy. Khi ảnh được rửa ra, vợ anh đã phát hiện hình ảnh một người phụ nữ bí ẩn đứng bên cửa sổ. Sau một thời gian tìm hiểu, họ được cho biết đó là bà Frances Grimshaw (một người từng làm việc tại nhà nghỉ đã qua đời cách đây gần một năm).
Robert Johnson, người đã chụp những hình ảnh cuối cùng của ngôi nhà.
Đồng nghiệp của Robert, anh Stuart Shan, 34 tuổi, đến từ Blackburn, Lancashire cho biết thêm: “Trước khi chúng tôi chụp ảnh, tôi nhận thấy các chùm đèn phía trong ngôi nhà đã đung đưa một cách khó hiểu. Tôi đã dựng tóc gáy khi nhìn thấy bức ảnh này. Tôi chắc chắn rằng, đó là một hồn ma.”
Hiện tại vẫn chưa có một lời khẳng định chắc chắn nào về việc đó là linh hồn của bà
Frances hay chỉ là ảo giác. Ông David Grimshaw nói thêm: “Tôi nghĩ mẹ tôi đã xuất hiện để phản đối việc phá hủy ngôi nhà. Thời gian làm việc ở đây, bà thường đứng phía lễ tân để nói chuyện điện thoại hàng giờ. Ngôi nhà đã bị phá hủy, và đó có thể là lý do mà hồn ma mẹ tôi xuất hiện.”

Nhà trọ Meadowbank được xây dựng từ thời nữ hoàng Victoria.


Ngôi nhà hiện đã bị phá hủy, và đó có thể là lý do "hồn ma" bà Frances Grimshaw xuất hiện
Habi -PLXH

Hoảng hồn 'bóng ma' sau ghế sofa

03.02.2012 14:54
Xem hình
Khuôn mặt đáng sợ xuất hiện ở góc tối của bức ảnh khiến nhiều người rợn tóc gáy.
Những người bán tín bán nghi cho rằng đây có thể chỉ là một thủ thuật ánh sáng của người chụp. Tuy vậy, với rất nhiều người theo đuổi trường phái “tâm linh” thì đây là một bức ảnh chụp “ma” rõ ràng, với ánh nhìn dữ tợn và sắc mặt đằng đằng sát khí.   
Nhiều người đã suýt đau tim khi xem kỹ bức ảnh này
Theo trang DailyMail, mọi chuyện bắt đầu từ một bức ảnh được đăng tải trên mạng xã hội Twitter. Thoạt nhìn, bức ảnh này dường như chỉ chụp một phòng khách cổ điển bình thường và không có gì đáng chú ý. Tuy nhiên, cộng đồng mạng đã nhanh chóng bị chia thành hai nhóm: Những người có thể nhìn ra “ma” và những người không nhìn thấy gì.

Tất nhiên, một khi đã được người khác chỉ cho, bạn sẽ rất khó rời mắt khỏi khuôn mặt đột nhiên trở nên rõ-ràng đó, nằm ở góc khuất, tối nhất trong bức ảnh.

Nguồn gốc của tấm ảnh hiện vẫn còn là một bí ẩn, song có thể người chụp đã nấp sau tấm rèm khi chụp bức ảnh này, DailyMail phân tích. Hoặc giả, người đó đã tạo ra khuôn mặt đáng sợ kia chỉ bằng Photoshop.

Một người dùng khác sau khi tình cờ xem bức ảnh trên website imgur đã bình luận: “Tôi đang dí mắt sát màn hình thì nhìn thấy hình ảnh đó. Cám ơn vì cơn đau tim”.


Một "khuôn mặt đáng sợ" cũng lan truyền trên mạng xã hội đợt trước
Việc những bức ảnh tuyên bố là “chụp được ma” liên tục xuất hiện trên mạng Internet gần đây khiến cho các nhà khoa học thực sự đau đầu. Liệu đây là một hội chứng tâm lý thực sự hay chỉ là những trò lừa đảo, giống như việc người ta đã dựng lên những bức ảnh giả về người ngoài hành tinh?
Cách đây ít lâu, các mạng xã hội đã truyền tay nhau một bức ảnh với khuôn mặt “đáng sợ” chen vào giữa ảnh. Tuần trước, một lính cứu hỏa tuyên bố đã chụp được ảnh một quả phụ đã qua đời tại khu nhà trọ có từ thời Victoria của Anh.

Nhật Linh (Theo Viet Nam Net)

Nam Định: Vong hồn hiện hình trên bia mộ của dòng họ Đinh Quang

 11.02.2012 12:37
Xem hình
Vào ngày 26/12/2011, dòng họ Đinh Quang ở xóm 6, xã Yên Quang, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định, trong khi đang trùng tu, sửa chữa lại lăng mộ cho dòng họ thì đột nhiên thấy hình ảnh hiện về trên bia mộ cụ Đinh Trung Cần, một người đã mất cách đây khoảng 200 năm về trước. Sự kiện trên được những người trong dòng họ, những người thợ xây và dân làng có mặt ngày hôm đó chứng kiến. Điều đặc biệt hơn, người trong dòng họ còn gọi được thợ chụp ảnh đến để lưu lại bức ảnh về “người âm” này.
Hiện tượng lạ
Những ngày này tìm về xóm 6, xã Yên Quang, chúng tôi vẫn còn nghe râm ran đâu đó người dân bàn tán xôn xao câu chuyện về một ngôi mộ của dòng họ Đinh Quang. Câu chuyện đặc biệt ấy xuất phát từ việc dòng họ Đinh Quang tổ chức rước một số hài cốt cho những liệt sĩ đã hy sinh trong chiến tranh trở về yên nghỉ nơi nghĩa trang quê nhà. Nhân tiện từ việc đưa hài cốt những liệt sĩ ấy, dòng họ Đinh Quang đã thống nhất bàn bạc với nhau là đóng góp tiền và công sức để tu sửa lại nghĩa trang của dòng họ.
Việc sửa sang, tu bổ lại khu lăng mộ đã được hơn hai tuần nhưng vẫn chưa hoàn thành. Lần đó cũng như mọi ngày, đám thợ cùng với những người có trách nhiệm trong dòng họ Đinh Quang vẫn tiếp tục ra nghĩa trang để tiếp tục công việc còn lại. Có mặt vào hôm 26/12/2011, gồm một toán thợ 12 người cùng với nhiều người nữa trong dòng họ. Cánh thợ xây việc ai nấy làm, cốt làm sao để nhanh chóng gấp rút hoàn thành nốt công việc theo như tiến độ và yêu cầu của gia chủ đưa ra.
Nhớ lại buổi hôm đó, cho đến bây giờ ông Đinh Quang Uẩn là bậc cao niên trong chi nhánh dòng họ Đinh Quang như vẫn không tin những chuyện xảy ra mà chính mắt ông đã nhìn thấy. Khoảng 8 giờ sáng, khi cánh thợ đang mải miết người cắt gạch, người trộn hồ thì ông Uẩn bất thần hô to “Mau lên… mau lên… lại đây mà xem!”. Mọi người ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng nghe ông Uẩn gọi thế nên đám thợ cũng bỏ dở việc chạy lại.
Ban đầu họ cứ tưởng mình xây dựng, trang trí sai với thiết kế yêu cầu. Nhưng khi đến nơi thì nhiều người nhìn thấy hình ảnh một người quá cố xuất hiện trên bia mộ. Rồi ông Uẩn bảo: “Cụ Cần hiện về đó”. Biết được thông tin, đám thợ đang làm từ xa cũng bỏ công việc chạy lại xem. Chỉ mấy phút sau, thông tin này đến tai người dân quanh vùng khiến những người hiếu kỳ không tin đó là sự thật cũng phải có mặt mà chứng kiến.
Ngôi mộ cụ Đinh Trung Cần hiện hình trên bia đá vào ngày 26/12/2011
Những ngày tu bổ lăng mộ trước, ông Uẩn là người thi thoảng vắng mặt bởi gia đình cũng đang có một số chuyện đại sự chưa lo xong. Hôm đó vì đã xong việc nên ông Uẩn đến để đôn đốc, kiểm tra công việc và thắp hương cho từng ngôi mộ. Khi nén hương nhỏ vừa cháy tỏa mùi khắp khu nghĩa trang họ Đinh Quang thì cũng chính là lúc ông Uẩn thấy hình ảnh của người quá cố hiện về trên bia mộ nơi cụ Cần an nghỉ bấy lâu nay. Theo lời ông Uẩn kể lại thì đó là một người có đầy đủ đầu, mắt, mũi và tai như người bình thường lúc còn sống. Phía trước ngực có một dải khăn quấn chéo trông như một chiếc áo choàng dùng làm áo ấm.
Ông Uẩn một mực khẳng định với chúng tôi rằng, đó là hình cụ Cần chứ không phải một ai khác. Dù cách xa bao đời và tuổi tác so với cụ Đinh Trung Cần nhưng thuở nhỏ đến lớn ông Uẩn đã từng được ghi chép và xem lại gia phả của dòng họ Đinh Quang chi tộc hiện nay tại xã Yên Quang. Hình ảnh trên bia mộ hiển hiện độ chừng 45 phút rồi sau đó biến mất.
Theo những gì anh Nguyễn Văn Tân, người đã mang chiếc thẻ nhớ từ máy ảnh do chính vợ mình chụp lại đi rửa ảnh cho biết “10 năm làm nghề chụp ảnh nhưng chưa khi nào thấy một bức ảnh lạ lùng như vậy”. Để kiểm chứng lại chiếc máy ảnh của mình, ngay sáng hôm sau anh Tân quay ra chỗ nghĩa trang nơi ngôi mộ có người quá cố hiện về để quan sát, chụp lại rồi mang đi rửa nhưng những bức ảnh đó hoàn toàn khác nhau.
Theo gia phả của dòng họ Đinh Quang ghi lại, dù không nhớ chính xác năm sinh và năm mất nhưng rà theo phả hệ thì cụ Đinh Trung Cần thuộc đời thứ 7 trong dòng họ. Cụ Cần là tộc trưởng trong nhánh 2 của dòng họ Đinh Quang. Tận mắt chứng kiến ngôi mộ cụ Cần nơi được cho là hiện hình của người quá cố đã mất thì ngôi mộ ấy nằm hàng trên cùng và đầu tiên vì cụ Cần là tộc trưởng của dòng họ Đinh Quang ở chi nhánh 2 này. Cụ Đinh Trung Cần sinh được ba người con trai. Đưa tay nhẩm tính theo cách của ông Uẩn thì kể từ khi cụ Cần mất đến nay cũng đã được ngót ngét trên dưới 200 năm. 200 năm, đấy cũng là quãng thời gian với bao biến cố thăng trầm của lịch sử. Bởi vậy, nhiều thay đổi khiến con người ta không thể biết hay kiểm soát được hết những gì đã và đang diễn ra.
Chúng tôi quyết định đi tìm lời giải, theo như lời ông Uẩn nói thì trong ngôi mộ mang tên Đinh Trung Cần là không có hài cốt. Ngày đó, ngôi mộ của cụ Cần cũng được chôn cất đàng hoàng tử tế nơi phía dưới cánh đồng làng. Qua nhiều thế hệ, việc tôn tạo quy tụ mồ mả cũng đươc tiến hành như thông lệ dưới sự thống nhất của toàn họ. Vậy nguyên nhân do đâu? Các bậc cao niên nơi đây giải thích, rằng hiện nhiều ngôi mộ tại các nghĩa trang trên địa bàn xã Yên Quang là không có hài cốt. Nguyên do là từ xưa đến nay xã Yên Quang nằm bên bờ sông Đáy, mỗi khi mùa lũ về nước cuồn cuộn chảy qua thì cả xã ngập chìm trong biển nước. Lý giải về việc nhiều ngôi mộ sau khi cất bốc không tìm được hài cốt là do bị nước lũ cuốn trôi?
Một nguyên nhân nữa là người dân nơi đây cho rằng, do chiến tranh loạn lạc nên người dân sơ tán để lánh nạn. Dân đều bỏ làng ra đi chạy giặc, hết tiếng súng nổ đạn lạc thì cả làng lại kéo nhau về định cư, mưu sinh. Cũng tại bởi chiến tranh, đến người sống có khi còn không lo bảo toàn được tính mạng mình bất cứ lúc nào thì nói gì đến chuyện lo mồ mả cho những người đã khuất. Đấy cũng có thể chính là một trong những căn nguyên khiến ngôi mộ của cụ Cần bị mất hài cốt.
Chụp ảnh “cõi âm”
Vẫn câu chuyện ông Uẩn kể, sau khi thấy hiện tượng kỳ lạ trên thì ngay lập tức ông Đinh Quang Hùng là một bậc cao niên, đồng thời cũng là người nằm trong ban bệ điều hành trông coi việc tu bổ, tôn tạo lại nghĩa trang của dòng họ mình liền tức tốc đi gọi thợ chụp ảnh. Trước khi kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện có một không hai này, ông Hùng cũng không quên cẩn thận lấy bút giấy ra ghi lại số Chứng minh nhân dân và giấy giới thiệu của chúng tôi. Bởi ông cho rằng, hiện tượng xảy ra trên bia mộ của cụ Cần trong dòng họ Đinh Quang nhà ông là độc nhất vô nhị ở vùng đất này. Ông Hùng cứ phân vân rằng, không biết đó có phải là một điềm lành hay ẩn ý đằng sau đó là một điều gì mà chẳng ai có thể đoán trước được. Khi nghe chúng tôi nói muốn xin một ít thông tin để viết báo thì người đàn ông này lại càng đề phòng và lảng tránh.
Theo như ý kiến của riêng cá nhân ông thì việc cung cấp những thông tin để cho báo chí viết bài thì ông luôn sẵn sàng, thế nhưng có điều ông hơi băn khoăn và do dự vì sợ một khi bài báo của chúng tôi đăng, sau đó lỡ may trong dòng họ xảy ra những chuyện không hay thì sẽ làm liên lụy đến ông. Cũng giống như nhiều người có mặt ngày hôm đó, ông Hùng cũng được chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối. 5 phút trôi qua, hình người quá cố trên tấm bia mộ bằng đá mờ dần đi.
Lúc đó như có một ai mách bảo, ông Hùng liền lấy một nén hương thắp lên và khấn lạy. Thế rồi hình ảnh ấy lại hiện ra rõ dần như lúc ban đầu. Ông Hùng bảo, sau khi tôi khấn, cụ Cần lại hiện về. Thấy cụ hiện lại trong khoảng thời gian rất lâu nên mấy người có mặt hôm đó còn chụp ảnh, quay phim bằng những chiếc điện thoại di động sẵn có. Riêng ông Hùng khi đó tức tốc chạy xe máy một quãng đường chừng 2 cây số tìm đến nhà anh Tân, chị Huệ ở xóm 3 để nhờ đến chụp ảnh. Người ghi lại hình ảnh đó chính là chị Nguyễn Thị Huệ, vợ anh Tân.
Chúng tôi ngược đường từ khu nghĩa trang của dòng họ Đinh Quang để tìm đến gặp người phụ nữ có duyên bấm máy “người âm”. Ra đón khách lạ, chị Huệ có phần e dè và ngại ngùng. Những người hàng xóm xung quanh bảo chị Huệ là người vui tính, hiền lành lại dễ bắt chuyện, vậy mà không hiểu sao hôm nay trông bộ dạng và tinh thần chị có vẻ không được ổn định cho lắm. Từ lúc chị tự tay mình bấm máy chụp lại hình “người âm” đến giờ chị không rời khỏi nhà nửa bước. Không phải là chị sợ nhưng có điều gì đó khiến chị phải suy nghĩ.
Ông Đinh Quang Uẩn nói chuyện tấm ảnh "người âm" với thợ ảnh Nguyễn Quang Tân
Chia sẻ câu chuyện chụp ảnh “người âm” với chúng tôi, đến bây giờ chị cũng không thể lý giải được rằng bình thường mình cắt tiết một con gà cũng không xong nhưng không hiểu sao khi đó lại giơ chiếc máy ảnh về phía ngôi mộ có hình hài “người âm” mà chụp lia lịa. Chị Huệ kể lại, khi đó mới khoảng tầm 8h30, chị ở nhà đang trông đứa cháu nội thì thấy ông Hùng lao xồng xộc chiếc xe máy vào sân. Ông gọi nhà tôi (ông Tân – PV ), nhưng không có ở nhà. Ông Hùng bảo chị, nhanh lên mang theo máy ảnh giúp ông một chút, có chuyện cực kỳ quan trọng. Là người cùng xã nên chị Huệ cũng chẳng do dự hay hỏi han kỹ càng. Vội gửi đứa cháu cho nhà hàng xóm, chị Huệ mang theo máy ảnh đi cùng ông Hùng ra khu nghĩa trang phía cánh đồng. Ra đến nơi chính mắt chị Huệ cũng chứng kiến cảnh “người âm” hiện về. Nhanh tay lấy chiếc máy ảnh trong túi ra nhưng vì bất cẩn nên tay chị bị đứt tứa máu.
Chị Huệ tâm sự: “Tôi cũng không hiểu sao khi đó không nghĩ ngợi gì nữa. Mặc cho máu ở tay chảy nhưng vẫn cứ chụp. Chụp xong được một lúc thì hình ảnh trên bia đá mờ dần rồi mất”. Sau khi chụp xong ảnh, theo yêu cầu của những người trong dòng họ Đinh Quang nên anh Tân là chồng chị Huệ đã rửa 64 tấm ảnh có hình “người âm”.
Chúng tôi được tận mắt chứng kiến tấm ảnh mà chị Huệ chụp. Đúng như những gì mà nhiều người chứng kiến thì trên bia đá của ngôi mộ cụ Đinh Trung Cần có hiện một hình ảnh có đầu, mắt, mũi và tai. Chúng tôi ngỏ ý muốn xin dòng họ một bức ảnh đã được rửa ra để làm chứng cứ tư liệu phục vụ cho bài viết nhưng ông Đinh Quang Hùng từ chối khéo với lý do “đây là vấn đề mang tính tâm linh, những người trong dòng họ Đinh Quang rất muốn có ngành chức năng đến để nghiên cứu rồi đưa ra kết luận.
Ý kiến chuyên gia Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải – Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người, cho biết: hiện tượng người âm hiện hình đã được nghiên cứu và khẳng
định là có thật trong đời sống hằng ngày, trung tâm đã gặp rất nhiều, đã có những tấm ảnh, bút tích về người âm do các gia đình chụp lại được. Tuy nhiên hiện tượng này không phải xảy ra thường xuyên. Người âm hiện về là biểu hiện dưới các dạng năng lượng.
Đồng nghĩa với ý kiến của ông Hải, ông Trần Văn Lưu một nhà ngoại cảm cũng khẳng định hiện tượng người âm hiện về trên bia mộ là có thật. Chính ông Lưu đã từng hướng dẫn cho một số gia đình sửa mộ theo cách của mình để gặp được người quá cố và tự tay ông Lưu chụp được những bức ảnh về người âm. Theo ông Lưu, gần đây ở Thái Bình cũng có một hiện tượng tương tự như ở dòng họ Đinh Quang ở Nam Định. Người âm hiện về cũng có đầy đủ mắt, mũi, tai nhưng không được rõ nét.
Theo Hà Long - NLM

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng thường cho vong nghe Kinh địa tạng hay báo hiếu.

27.01.2012 10:34
Xem hình
Phan Thị Bích Hằng cười chua chát: Tôi sợ thông tin kiểu đồn đại lắm rồi. Chỉ vì những lời đồn kiểu này mà cuộc sống gia đình bị xáo trộn, có thời gian tôi chìm trong stress. “Nhưng sau bao biến cố, cũng đến lúc tôi muốn trải lòng với mọi người. Để mọi người hiểu tâm tình của một con người bình thường nhưng lại “trót” mang nghiệp “siêu nhân” trong một thế giới khác”.
Cuối cùng, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã đồng ý để chúng tôi ghi lại thời khắc chị tưởng như gục ngã trước những lời đồn ác tâm. Và cũng chính nhờ những “linh hồn”- những “người” mà Bích Hằng vẫn trò chuyện hằng đêm đã giúp chị cân bằng cuộc sống vốn đầy rẫy thị phi !
 
Mỗi tối, tôi trò chuyện  với 4- 5 linh hồn
Nhiều người cứ nghĩ  khi đã nổi tiếng thì tôi chỉ chọn hồ sơ của khách VIP mà tìm giúp. Hoặc nghĩ tôi giàu lên nhờ khả năng tìm mộ nên nhiều người ghen ghét, đặt điều nhiều chuyện như thời gian vừa qua. Nhân đây tôi cũng xin lỗi nhiều bạn bè thân thiết, bà con cô bác gần xa có nhờ tôi tìm mộ mà tôi chưa kịp giúp được. Không phải vì tôi “mải mê với khách VIP”, không phải tôi ưu tiên những mối quan hệ cần thiết khác mà vì tôi quá bận để giải quyết 7.000 bộ hồ sơ đang còn tồn đọng trong nhà. Họ là những người nghèo, những người ở xa nên tôi dành thời gian cho họ nhiều hơn. Đặc biệt có một số “linh hồn” cương quyết từ chối không hợp tác, không chịu nói chuyện với tôi nên chưa làm được.
 
Thời gian gần đây, khi nhắc đến chị, mọi người thường nhớ đến hình ảnh một doanh nhân bất động sản, chứ không phải là một nhà ngoại cảm tìm mộ như trước đây?
- Mọi người nhìn nhận như vậy bởi lẽ họ thấy tôi đang làm việc cho một Công ty kinh doanh bất động sản. Nhưng trên thực tế, công việc mà tôi đang đảm nhiệm tại đây là mảng từ thiện xã hội. Đây cũng chính là công ty trước đây thường tài trợ giúp Giáo hội Phật giáo Việt Nam và tôi thực hiện các chương trình hoằng dương Phật pháp, cầu siêu và tìm mộ liệt sĩ. Năm 2009, công ty muốn mở rộng phương án công tác xã hội nên mời tôi về phụ trách mảng này.

Ngoài thời gian ở trường đại học, chị còn làm thêm việc công ty, lại còn chăm sóc gia đình nữa. Như vậy chắc hẳn hết thời gian cho việc đọc hồ sơ, “trò chuyện với các linh hồn” để tìm mộ như chị vẫn làm?
- Tôi làm việc tại Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội (tên cũ là trường ĐH Quản trị Kinh doanh Hà Nội) từ năm 1999 đến nay. Để tạo điều kiện cho tôi làm công tác xã hội, từ thiện, tìm liệt sĩ, nhà trường giao cho tôi công việc bán thời gian. Trường chính là gia đình thứ hai, là cái nôi tinh thần của tôi. Ngoài ra, tôi còn là cán bộ bộ môn cận tâm lý, cộng tác viên nghiên cứu của Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam. Những công việc này tôi đều hoàn thành. Còn ở công ty, chỉ khi nào có việc liên quan đến các chương trình từ thiện, hỗ trợ tìm mộ hay các Đại lễ cầu siêu thì tôi mới dành nhiều thời gian thôi.

Việc tìm mộ tôi vẫn làm như một thói quen. Cứ vào lúc 11h đêm mỗi ngày, khi xong hết mọi việc nhà, 2 con đi ngủ tôi lại ngồi với các hồ sơ được gửi đến. Trước khi “trò chuyện” với mọi người, tôi thường đọc cho họ nghe một vài đoạn Kinh địa tạng hay những đoạn Kinh trong Lễ Vu Lan báo hiếu. Để làm gì ư? Để giúp những linh hồn này siêu thoát, nhẹ nhàng hơn trong một thế giới khác. Sau đó tôi lần lượt giở những  hồ sơ lưu giữ ra làm việc. Có hồ sơ ở trong phòng làm việc này đã hơn 10 năm, có những hồ sơ vừa được gửi đến. Mỗi tối tôi cố gắng “giải quyết” (tức là nói chuyện với các linh hồn- PV) khoảng 5 người. Khi nói chuyện, tôi phải tỉ mỉ ghi chép hết những thông tin họ kể như về địa danh, phương hướng, đặc điểm nhận dạng mộ, đường đi, lối lại… Để thông tin lại cho các gia đình đi tìm kiếm.
Vậy ra không như thiên hạ đồn thổi: Chị hoàn toàn “giải nghệ” trong lĩnh vực tìm mộ?
- Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ “giải nghệ” như người ta nói. Tôi tâm niệm, khả năng “nói chuyện được với các linh hồn” của mình như là một trọng trách mà tôi đã được giao phó. Bao gia đình cả người sống và người đã mất đang cần tôi. Vậy tại sao tôi lại “giải nghệ” cơ chứ? Đúng là có thời điểm, do quá chán nản, mệt mỏi trước những lời đồn độc địa, tôi tạm dừng các buổi “nói chuyện” với người của thế giới bên kia. Nhưng chỉ được 10 ngày, sau đó đầu tôi đau khủng khiếp. Uống  thuốc giảm đau cũng không tác dụng. Thật sự lúc đó tôi còn thấy “rất nhớ” các liệt sĩ và người âm nữa, tôi chọn giải pháp: Quay trở lại nghiên cứu hồ sơ được gửi đến. Kỳ lạ, chứng đau đầu tự dưng thuyên giảm. Cũng có thể chỉ là sự trùng hợp, nhưng nó cho thấy: Số phận tôi dường như đã gắn bó với công việc này. Một trọng trách kỳ lạ mà không phải ai cũng có khả năng gánh vác. Công việc này gắn bó với cuộc đời tôi, tuy nhiều khi rất cực khổ nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc vì giúp đỡ được nhiều người, nhiều gia đình, góp phần làm dịu bớt nỗi đau chiến tranh, nỗi đau mất người thân!
 
Từng bị dư luận dồn đến chân tường
Tôi sắp hoàn thành cuốn sách về “thế giới bên kia”

Chuyện âm- dương hay chuyện có hay không một cuộc sống khác là đề tài sẽ được bàn trong cuốn sách tôi sắp hoàn thành. Khi đó, người đọc sẽ tự có câu trả lời! Tôi cũng đang tiến hành viết cuốn “Cảm nhận về cõi âm sau 20 năm tiếp cận”. Cuốn sách là câu chuyện về những lần tôi đi thực tế tìm mộ. Tôi thấy cần phải ghi lại, nếu không sẽ quên. Tôi còn ấp ủ ra mắt cuốn sách “Hành trình 21 năm tìm mộ”. Hy vọng đến khoảng tháng 2/2012  sẽ hoàn thành. Đây cũng là năm đánh dấu tôi bước sang tuổi 40.
Theo báo chí đưa  tin, hồi  tháng 10/2010 chị đã tuyên bố dừng nhận hồ sơ tìm mộ.  Nhiều người cho rằng, động tác này chính là cách chị thông báo “giải nghệ” khi có quá nhiều lời“tiên tri”bất thành?
- Đúng là tôi đã tuyên bố dừng nhận hồ sơ, nhưng lý do không phải như mọi người nói. Tôi chỉ đi tìm mộ chứ không phải nhà tiên tri nên không bao giờ tiên tri.
Trước đó, có một loạt tin đồn: Bích Hằng tiên đoán cầu Bãi Cháy, cầu Long Biên, cầu Thăng Long sẽ sập khiến tôi vô cùng bàng hoàng. Nhưng tôi cũng không lên tiếng đính chính hay nói lại đôi co với các báo về những thông tin mà bản thân tôi không hề phát ngôn. Tôi đã im lặng và thoát khỏi những ngày tháng mệt mỏi bằng cách lên đường cùng Công ty, Bộ đội Biên phòng 2 tỉnh Quảng Bình - Hà Tĩnh, Trường Đại họcY Hà Nội, Đài truyền hình Việt Nam, đi làm từ thiện ở miền trung. Cùng Tổ đình Chùa Vĩnh Nghiêm và các bạn bè Phật tử  làm lễ cầu siêu cho các chiến sĩ trận vong và đồng bào tử nạn.
Đến khi thấy tin đồn thất thiệt ngày một lan xa, gây hoang mang trong  nhân dân nên tôi đã đồng ý trả lời phỏng vấn một số cơ quan chức năng và thông tấn, báo chí: Phủ nhận, phản bác tin đồn để giữ an ninh tư tưởng  trong nhân dân và xã hội. Lần đầu tiên, sau vô số sự cố, tôi đã trả lời trên báo Thanh Niên, chương trình truyền hình “Vì an ninh Tổ quốc VTV1”, Truyền hình thông tấn xã Việt Nam... Cũng thời điểm đó, tại nhà tôi còn tồn đọng hơn 7.000 bộ hồ sơ. Việc tồn đọng hồ sơ cũng là một lý do lớn để tôi nghĩ đến việc mình phải tạm dừng để giải quyết cho xong. Và trong một lần phỏng vấn của VTC New tôi tuyên bố dừng nhận hồ sơ.
Cũng có nhiều ý kiến nhìn nhận rằng, bản thân chị ngày càng mất đi khả năng “nói chuyện với người cõi âm” nên chị đành phải tuyên bố dừng nhận hồ sơ?
- (Cười) Thế à? Nếu hết khả năng để được sống như một người bình thường chẳng phải là đỡ mệt mỏi lắm sao? Nhưng tiếc là khả năng này của tôi không hề bị suy giảm mà có phần được tăng cường hơn bởi kinh nghiệm 21 năm qua. Có những việc mà chỉ những người có khả năng như tôi hay những nhà khoa học nghiên cứu về vấn đề tâm linh mới thấu hiểu.
 
Ảnhtrongbàinhânvậtcungcấp
Tin vào “nhân duyên” âm- dương
Những năm 90 người ta thường thấy khu nhà chị ở Kim Liên những ngày cuối tuần thường chật nêm người xếp hàng để được vào nhà chị gửi hồ sơ. Nhưng giờ có vẻ mọi người không còn tín nhiệm hoặc giả chị “mất thiêng” nên không thấy cảnh này ở nhà chị nữa?
- Đó là cảnh thường ngày diễn ra ở nhà tôi suốt thời gian từ năm 1996 đến năm 2010. Ngày nào cũng có khách đến nhờ, khách gửi hồ sơ. Đông đến mức, tôi đi làm về nhiều khi không vào nhà được bà con ngồi chật dưới cầu thang, trong nhà, ngoài ngõ. Ngày đó, tôi  tiếp nhận có khi hàng  trăm hồ sơ một ngày nhưng chỉ giải quyết được 20-30 bộ hồ sơ/ 1 ngày. Có khi chẳng kịp ăn tối.
Trước đó, từ năm 1994, tôi công tác tại Binh đoàn 11 và được ở nội trú trong Binh đoàn. Người ta biết tôi, nên tìm đến nhờ tìm mộ đông lắm. Lúc đầu, Binh đoàn còn cho tiếp khách, nhưng sau này thấy đông quá họ đề nghị đóng cửa. Thấy phiền quá, tôi chuyển ra ngoài ở và từ ngày chuyển ra khu Kim Liên, họ lại đi theo và tiếp tục xếp hàng đông trước nhà. Đến năm 1997 tôi lấy chồng, cuộc sống gia đình cũng bị xáo trộn bởi những buổi tiếp nhận hồ sơ như thế. Có khi vừa bầy mâm cơm ra, là lại có khách. Thời gian này, rất ít khi tôi được ăn cùng gia đình. Tiếp khách lúc nào cũng hơn 10 giờ đêm, thậm chí 12 giờ đêm mới xong việc. Cả ngày tôi làm ở cơ quan, trở về nhà lại chẳng được nghỉ ngơi nên rất mệt mỏi.
Tháng 3/2010 sau chuyến đi Nghệ An và Đắk Lắk tìm mộ về tôi ốm nặng phải nằm điều trị nhiều ngày ở BV Bạch Mai, khi đó chồng tôi quyết định phải chuyển nhà, giấu địa chỉ với mọi người. Cảnh xếp hàng trước nhà không còn nữa. Nhưng rồi hồ sơ vẫn được chuyển đến, họ không xếp hàng nữa mà nhờ người thân, quen của tôi chuyển hộ. Tức là có trốn, ẩn danh họ cũng vẫn biết cách để gửi hồ sơ.
Thời gian gần đây, người ta nói chị chỉ lựa chọn hồ sơ khách VIP, những người có chức có quyền để tìm mộ giúp. Còn với những người dân bình thường, chị dồn hồ sơ để lại hoặc là không tiếp nhận nữa. Chính điều này đã khiến khả năng của chị bị suy giảm?
- Đó là một trong những lời cay độc nhưng không đúng sự thật khiến tôi rất bất bình. Trong chuyện này, nhiều khi muốn tìm giúp người này hay người khác sớm nhưng “người âm” không hiện lên cho tôi nói gặp thì làm sao mà tìm được? Có người tôi xin tới mấy chục lần mà vẫn không “gặp” được. Sau khi nghiên cứu kinh Phật tôi mới hiểu điều này rõ ràng phụ thuộc vào “nhân duyên” âm- dương. Hồ sơ mà tôi giải quyết nhiều nhất trong suốt thời gian qua lại chính là do gia đình người dân ở các tỉnh gửi về.
Hồi tôi còn ở Binh đoàn 11 hay khu Kim Liên- Hà Nội nhiều người biết tin tôi tìm được mộ, ngày nào cũng có bà, có chị xếp hàng để được vào nhà tôi gửi hồ sơ. Họ thường là người các tỉnh lên, đi lại rất vất vả nhưng vẫn quyết tâm, khao khát  tìm cho được mộ người thân nên tôi thường dành nhiều thời gian cho những người này. Còn khách VIP như bạn nói tôi thấy họ có phương tiện đi lại dễ dàng, thuận tiện, lại là những người hiểu và thông cảm với công việc của tôi, rất nhẫn nại chờ đợi  nên tôi thường để lại hồ sơ làm sau thành thử có những quan chức, đại gia, kể cả bạn bè thân nhờ đến 5 - 7 năm rồi mà tôi đã giúp được đâu! Thú thật nhiều khi tôi rất áy náy và thấy mình có lỗi với những người này!
Các “linh hồn” giúp tìm chìa khóa két
Chị nói giờ mỗi ngày chỉ “nói chuyện” được 3-5 linh hồn, thay vì trước đây, khi còn nhiều năng lực thì con số này là hơn 20 bộ hồ sơ?
- Vấn đề này không phụ thuộc vào năng lực nhiều hay ít mà phụ thuộc nhiều vào sức khỏe và thời gian. Trước đây, công việc chưa bận rộn nên tôi dành nhiều thời gian hơn cho việc xem hồ sơ. Hồi mới đi làm ở Binh đoàn 11, tôi làm thủ quỹ và đã từng phát nhầm tiền, phải bù tiền vì bị phân tán bởi những lần “nói chuyện” với các linh hồn trong giờ làm việc. “Họ” thường đến lúc tôi đang làm việc, nói rằng nhờ thông báo về địa chỉ này, người kia rằng mộ họ nằm ở chỗ này, chỗ khác. Thế là tôi lại ghi ghi-chép chép. Có lần, tôi  làm mất chìa khóa két. Đến mức thủ trưởng cơ quan phải gọi Công an vào lập biên bản để phá khóa két và đề nghị cho tôi thôi việc vì sự thiếu thận trọng. Nhưng ngay lúc đấy, tôi than thở với các liệt sĩ và rồi chẳng hiểu sao tôi lại tìm được chìa khóa két để trong… tủ lạnh! Vì vậy sau đó để tránh những phiền phức trong công việc, tôi đã “xin” các linh hồn không xuất hiện lúc tôi làm việc. Và tôi đã dành thời gian buổi tối để gặp họ.
Bây giờ với tình hình sức khỏe và công việc trong thời gian ngắn ngủi từ 11 giờ đêm đến khoảng 2 giờ sáng hàng ngày, tôi cũng chỉ có thể giải quyết được khoảng 3-5 bộ hồ sơ mà thôi. Như hiện nay, tôi vẫn để ở bàn làm việc của công ty hai hộp hồ sơ. Khi nào tôi rảnh, hay khi bỗng dưng “thấy” họ, tôi lại tranh thủ ghi chép những thông tin về địa chỉ mộ rồi thông báo cho gia đình.
Giờ chị sống ở nhà đẹp hơn, có lái xe riêng thay vì trước kia sống ở chung cư cũ, đi xe máy. Tức là, chính năng lực khác người này của chị đã giúp cuộc sống chị có đầy đủ tiện nghi hơn?
- Nếu nói như thế thì thật ác ý với tôi và phụ công chồng tôi quá! Cuộc sống gia đình tôi cho đến giờ hoàn toàn do chồng tôi lo là chính. Xe và lái xe là của công ty. Còn với việc tìm mộ, mọi người cũng đến cảm ơn khi bằng phong bì, khi thì những sản phẩm quê hương như mớ rau, con gà quê… có Tết cả mấy nhà bạn tôi và nhà tôi ăn gà không hết. Những chiếc phong bì đó tôi xung vào quỹ từ thiện Tâm vàng, tập trung hết trong ngăn kéo bàn làm việc. Khi có việc cần đến tiền đi làm từ thiện, tôi gọi mấy người bạn trong nhóm từ thiện mở ra và nói: “Xin cho cháu/em được sử dụng số tiền trong này để đi làm chương trình từ thiện …”, rồi tôi mới bóc phong bì. Nhiều năm đi tìm mộ tôi thấy nhiều gia đình liệt sĩ hoàn cảnh éo le, nhiều nạn nhân chất độc da cam, thương bệnh binh ... nghèo khổ mà tôi không đủ tiền giúp đỡ nên từ năm 2002 tôi cùng một số bạn bè và chủ yếu là thân nhân các gia đình Liệt sĩ đã lập “Quỹ từ thiện Tâm vàng” để làm từ thiện.
Chồng tôi từng ước vợ mất khả năng ngọai cảm
Mọi chuyện dường như cũng đã lắng xuống. Chị đã dần lấy lại thăng bằng sau bao sự cố. Liệu chị có cần phải công bố chính thức việc ‘tái xuất giang hồ” với khả năng hiếm có để tiếp tục giúp mọi người?
- Tôi chưa bao giờ tuyên bố “giải nghệ” nên cũng chẳng cần phải tuyên bố chính thức quay trở lại với việc tìm mộ. Bởi thời gian qua, tôi vẫn âm thầm nhận hồ sơ và ngày nào cũng xử lý 3-5 bộ vào mỗi đêm. Từ năm 17 tuổi tôi đã gắn bó với khả năng đặc biệt này nên tôi sẽ cố gắng làm việc với khả năng tốt nhất cho tới khi sức khỏe và khả năng còn cho phép.
Cũng đã có một thời gian dài gia đình chị có nhiều mâu thuẫn, có lúc tình cảm vợ chồng căng thẳng, mái ấm có nguy cơ tan vỡ vì chính khả năng của chị. Có lúc nào đó chị muốn nguyện mất đi khả năng đó để làm một người bình thường, một người vợ đúng nghĩa của gia đình?
- Đúng là tôi bị chi phối quá nhiều vào khả năng của mình. Nhiều khi ở nhà yên được vài hôm rồi cứ như bị thúc giục, tôi lại thu xếp hành lý và lên đường đi tìm mộ. Có tiếng nói ở đâu xa lắm, họ hướng dẫn chỉ bảo và khuyến khích tôi đi. Những lúc như thế, chồng con, gia đình nhất là 2 con bé bỏng của tôi phải chịu thiệt thòi, hy sinh và chồng tôi- chính là người chia sẻ với tôi rất nhiều.
Nhưng chồng tôi cũng như bao người đàn ông khác, anh là một người làm kinh doanh, anh đã quá bận rộn, căng thẳng với thương trường, nên anh cũng muốn vợ dành nhiều thời gian cho gia đình, con cái. Giai đoạn gia đình căng thẳng là giai đoạn tôi “nổi tiếng” quá. Nhiều người biết, nhiều người tìm đến nhờ. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng dở dang vì tiếp khách. Thời gian đó, có dễ đến hàng năm, tôi không được ăn cơm tối cùng chồng con. Nhiều khi quá mệt mỏi, tôi cũng có những lời nói bực dọc với cả gia đình và mọi người đang nóng lòng chờ tôi tiếp nhận hồ sơ. Nhưng cũng chỉ thoáng qua như thế, tôi lại lao vào công việc như một sự đam mê định mệnh.
Tôi không nguyện mất đi khả năng này, vì tôi thấy nhiều người cần giúp quá. Sức lực tôi thì có hạn, nhưng tôi vẫn làm cho đến khi nào họ cần tôi. Nhưng chồng tôi thì có, anh ấy từng ước:  “Anh ước, một sáng ngủ dậy, bỗng nhiên em nói: Anh ơi em mất khả năng ngoại cảm rồi”. Đó là một trong hai điều ước của chồng tôi khi đó. Điều còn lại anh ước, người bố nằm liệt ốm bao năm bỗng nhiên đứng dậy đi được. Nhưng cả hai điều ước này chẳng điều nào thành hiện thực!
 
Các con chỉ mong mẹ ở nhà
Chắc chồng chị vẫn ước chị mất khả năng?
- Không hẳn là như vậy. Sau đợt khủng hoảng gia đình đó, tôi đã biết cách thu xếp cuộc sống khoa học hơn, quan tâm chăm sóc tới gia đình và hai con nhiều hơn. Chồng tôi cũng hiểu thêm về những áp lực công việc của vợ và đã chia sẻ, động viên tôi rất nhiều. Giờ tôi đã  sắp xếp được thời gian làm việc ở trường, ở công ty, đi làm từ thiện, tìm mộ và chăm sóc gia đình tốt hơn rồi!
Hai con trai của chị có bé nào thừa hưởng khả năng kỳ lạ này của mẹ  không?
- Cậu em có vẻ có khả năng này. Vì có lần tôi đang nói chuyện với các linh hồn trên phòng làm việc, nó đẩy cửa bước vào và phụng phịu nói: “Con không thích các bạn đến nhiều thế này đâu”. Lúc đó là lúc tôi đang “nói chuyện” với các linh hồn chết trẻ. Tôi toát mồ hôi vì quá bất ngờ và lo sợ! Thật lòng tôi rất sợ con tôi có khả năng  như tôi vì hơn ai hết tôi hiểu sự vất vả, cực khổ, đôi khi là cả sự đắng cay của người làm tâm linh và tôi không muốn con tôi phải khổ như tôi. Thằng anh nhiều lúc còn khóc không cho tôi đi tìm mộ hay cứu trợ đồng bào trong vùng lũ. Nó bảo, sợ mẹ... trôi theo nước lũ. Cả hai đứa con đều thích mẹ  trong  trang phục tóc thả ngang vai, đi giày cao gót và mặc đầm. Với chúng nó, như thế tức là tôi sẽ ở nhà. Chứ cứ thấy tôi đi giày thể thao, tóc cột cao, mặc quần bò áo phông tức là mẹ sẽ đi xa chúng đến cả tuần mất.
Từ tháng 10 năm 2010 tôi bắt đầu tập trung thời gian viết lại những công việc mà 21 năm qua tôi đã làm. Cũng nhờ vậy mà tôi có nhiều thời gian hơn bên  hai con. Khi gần con hơn tôi mới càng hiểu và thương hai con đến quặn lòng về những tháng năm tôi đã để các con phải chịu thiệt thòi, hy sinh quá nhiều cho công việc của Mẹ. Có những đêm con ốm, cháu ôm chặt tôi nói ‘con ốm mẹ đừng đi xa nữa nhé, con sợ lắm!’. Nhớ lại thời gian trước đây khi con ốm tôi vẫn đi tìm mộ để con ở nhà với bà nội tôi đã khóc ròng tới sáng.
Có cảm giác như sau khi chị hoàn thành hết những cuốn sách này là chính thức “rửa dao gác kiếm”?
- Tôi nói rồi, cuộc đời tôi như được giao trách nhiệm trong việc tìm mộ. Và tôi sẽ còn thực hiện đến khi nào còn đủ sức khỏe. Hiện tôi không đi được nhiều và xa vì bệnh thoát vị đĩa đệm. Nhưng tôi vẫn tiếp nhận hồ sơ và hàng đêm vẫn “trò chuyện” với các linh hồn để tìm ra địa chỉ mộ cho mọi người.
+ Cảm ơn chị về cuộc trò chuyện !   
Vân Khánh 
Theo (Giadinh.net.vn)